“Vẽ” thơ từ những ngón tay cong
Bàn chân cong cong ngón chân bé nhỏMắt mẹ buồn theo năm thángthời gian
Những vết nhăn hằn sâutrên trán bốMiệng thì cười, nước mắt chảyvào tim.
TT - Bà mẹ Hoàng Thị Xuân đứng trong căn phòng nhỏ của con gái Hoàng Loan và bịt miệng lại để khỏi nấc thành tiếng vì xúc động khi đọc thơ con.
Với thân hình ốm yếu và bị tật bẩm sinh do nhiễm chất độc da cam từ khi còn trong bụng mẹ, cô con gái Đinh Thị Hoàng Loan của bà chưa một ngày được tới trường, chưa một ngày có ký ức tuổi thơ ê a đọc vần và tung tăng đi học. Hoàng Loan sinh ra với hai cánh tay quắp kín trước ngực, hai chân cong khó nhọc.
10 tuổi, Loan ngồi ngoài hiên nhà nhìn em gái Kim Phụng của mình chơi trò “cô giáo” với bọn trẻ cùng xóm. Phụng phát hiện chị mình mê mải đọc theo trò chơi của đám nhóc. Phụng chỉ nghĩ em dạy chị mình đọc chữ để khi em đi học thì chị Loan ở nhà có truyện đọc cho đỡ buồn. Mẹ Xuân còn nhớ cách Phụng dạy chị: “Chữ nào em viết trước thì chị Hai đọc trước, chữ nào viết sau thì đọc sau, đọc hết chữ thì ghép lại thành vần”.
Dẫu đó chỉ là trò chơi vu vơ trẻ con, Hoàng Loan cũng miệt mài học hết bảng chữ cái rồi tập ghép vần cùng với em. Quá đau yếu, Loan thu mình trong góc nhà hẹp, mày mò những sách vở các em để ở nhà. Những buổi tối, một mình Loan lúi húi trong phòng, nằm gập mình xuống, xếp bàn chân dài khẳng khiu xuống dưới, áp cả thân người xuống nền nhà và nỗ lực di từng ngón tay theo cây bút bi.
Mái tóc bạc ngả màu sương gióĐôi mắt già nua hằn những dấu chân chim
Thương làm sao bàn taygầy guộcNhững nhọc nhằn năm tháng nuôi con.
Loan đã bẽn lẽn dành những vần thơ đầu tiên như thế cho mẹ. Mẹ Xuân đến giờ vẫn chưa hết sung sướng khi đọc lại từng bài. Từ những vần thơ đầu tiên ấy, Hoàng Loan vẫn viết như tiếp tục say mê và mộng mị với thế giới nhỏ của riêng mình gói gọn bên bầu trời cửa sổ hướng ra ao nhà. Hàng chục bài thơ ra đời cũng từ những buổi tối, buổi sớm Loan mày mò một mình bên những trang vở nhàu nát.
Những câu thơ là những cảnh dịu dàng trong đời cô được mẹ dắt đi qua, là những lời nhắn nhủ thầm lặng của chị cả dành cho cậu em út còn ham chơi. Nhiều đoạn thơ buồn bã như chính tâm sự của phận đời cô. Những bài khác lại vui như ánh sáng đầy sức sống của thiên nhiên kề cận.
Từ ngày được một thầy giáo cho chiếc máy tính, một anh công an đến dạy gõ bàn phím, Loan đã thành thạo với máy tính. Cô gõ lại những dòng thơ vào Word, gửi lên mạng, rồi từ đó có thêm biết bao bạn bè mới. Những cơn gồng cứng người vẫn làm giấc ngủ của Loan trở mình khổ sở và bàn tay nhấn chuột không vững vàng, nhưng Loan đang từng ngày gõ tiếp những niềm vui cuộc sống gửi cho những người thân yêu quanh mình.
LAN PHƯƠNG
http://teen.tuoitre.com.vn/Index.aspx?ArticleID=359505&ChannelID=560